Bài học đắt giá

26/6/2012
Hôm nay là một ngày đẹp trời. Nắng trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoang thoảng. Đội chúng tôi nhận nhiệm vụ dựng trại ở một bãi đất trống. Tuy nhiên, không biết ban quản trại có “ý đồ” gì không mà bãi đất đội tôi được phân công có vài bụi tre đứng ngay giữa bãi khiến việc dựng lều trở nên rất khó khăn.

Và khó khăn thì thường dẫn tới tranh cãi. Đội chúng tôi không ngoại lệ. Rồi thành viên dày dặn kinh nghiệm nhất của đội, Sơn, đã hùng hổ quyết định dựng lều một mình. Tôi với cương vị đội trưởng buộc phải bão hòa hai “nguyên tố” này. Và cuối cùng thời gian làm việc kết thúc, đội chúng tôi đã chậm hơn đội bạn và chấp nhận thất bại cay đắng vì đội bạn cũng có bốn thành viên nhưng họ biết đoàn kết, một lòng cùng nhau làm việc. Còn đội tôi thì…
Rút được bài học từ buổi sáng, sau giờ cơm, đội chúng tôi đã giảng hòa và bắt đầu chung tay làm việc, trong khi đội bên, các thành viên bắt đầu sao lãng công việc. Và Sơn tiếp tục quyết định đi theo kế hoạch đã vạch ra. Khi tôi hỏi sao không làm giống đội bạn hay làm khác đi thì Sơn bảo “Cách này là hay nhất đấy! Rồi cậu xem!”. Tôi không nghi ngờ gì nữa vì nghĩ Sơn đã đi nhiều trại, có nhiều kinh nghiệm và quyết định làm theo. Cái ý nghĩ “cách của đội mình là hay nhất” sẽ tồn tại trong tôi đến khi hạ trại nếu không có cơn mưa rào đổ xuống đất trại. Trời đang oi nồng bỗng ào ào tuôn nước làm mát cả không gian, sảng khoái tâm hồn con người. Nhưng cái sảng khoái ấy không kéo dài khi dần dần tấm bạt trên đầu chúng tôi trũng xuống. Thế là tấm bạt của đội tôi giờ là cả một hồ nước mưa trong khi đội bạn vẫn… bình an vô sự. Sau khi được chuyển về hội trường tránh mưa, các thành viên còn lại bắt đầu chỉ trích và cải vã. Tôi im lặng. Một bài học đắt giá nữa tôi nhận được từ kết quả này. Ở đời nếu cứ tự hào mình là “đệ nhất thiên hạ”, không hiểu được câu “cao nhân ắt có cao nhân trị”, không tập được tính khiêm tốn thì sẽ khó mà thành công. Tôi không trách cả đội, không trách Sơn, các bạn đã quá hăng hái làm việc. Tôi chỉ trách mình. Là một đội trưởng, lẽ ra tôi phải bình tĩnh, suy nghĩ về phương pháp của đội, đằng này lại đi háo hức, thậm chí khinh thường đội bạn dẫn tới cả đội đi theo một dự án sai trái. Trước khi ổn định lại đội, tôi phải tự kỷ luật chính mình.
Vẫn còn đó bốn ngày trại và bài học này sẽ là một trong những bài học đắt giá nhất mà tôi nhận được từ kỳ này. Đêm đã khuya, xin gác bút. Hẹn gặp lại ở một bài mới, với những bài học mới.
27/6/2012
Lại một bài học nữa, chiều nay cà đoàn ghé qua một trạm dừng chân. Khu nhà này thật đẹp, chỉ là một nơi ở bình thường thôi mà cứ như một resort sang trọng. Không gian ở đây quang đãng, có hồ bơi đẹp và phong cảnh thoáng mát. Dường như không có một chút thử thách nào đáng kể với cả hai đội. Thế mà ở đây lại xuất hiện nhiều “thương binh” nhất. Đội xanh lá cả 3 thành viên đều “sứt mẻ”, chỉ có một người là lành lặn. Thế mới thấy, nhìn cứ tưởng nơi đây là nơi êm đềm và nhẹ nhàng nhất, cuối cùng lại là nơi có nhiều vấn đề nhất. Lý do thật đơn giản: Chủ quan. Chính sự chủ quan đã cho phép các bạn vui đùa quá trớn làm chảy máu xước chân, trong khi ở đất trại trước ít tiện nghi hơn, nhiệm vụ khó khăn hơn thì không ai bị “sứt mẻ”. Từ những gì xảy ra hôm nay, tôi đã học thêm được một kinh nghiệm nữa: đừng chủ quan trước bất kỳ điều gì, dù lớn hay nhỏ, khó hay dễ.
29/6/2012
Ngày thứ tư, đêm cuối ở trại. Sau một bữa “cháo tâm tình”, các trại sinh và ban quản trại đã xích lại gần nhau hơn và tôi cũng rút ra được một bài học quan trọng từ buổi nói chuyện này. Trong khi nói chuyện tôi mới biết nhiều lúc những câu nói của mình làm người khác hiểu lầm dẫn tới người đó phải “khô cổ” giải thích một vấn đề mình không hiểu, còn mình lại trở nên khó chịu vì bị hiểu lầm. Tôi nghĩ mình cần phải tập lại cách trình bày, điều đó sẽ giúp tôi rất nhiều trong giao tiếp.

Cảm nghĩ của em Nguyễn Mạnh Hiếu, trại sinh trại Teen Dã Ngoại – Trại Bay Kỳ Thú 2012